Game-VN  >  kèo lyon
v9b88

v9b88 Lý Cáp âm hiểm cười cợt, dần dần tiếp cận công tử ca bên kia. Lý Cáp vừa thong thả bước vừa bẻ ngón tay rôm rốp. Hắn tuy không phải là cao thủ luyện võ nhưng mà cũng là dân chuyên ngành oánh lộn. Bao nhiêu năm lăn lộn cùng với đám lưu manh hiển nhiên Lý Cáp cũng không thiếu nghề à nha.! v9b88 Lúc này, ở một gian phòng khác, Tử Nghiên và Liên Khanh đang thức. v9b88 Trong phòng Thiên Thiên đang im lặng ngồi bên giường, khuôn mặt ửng hồng lên theo ánh nến. v9b88 Ách, Cố huynh này, trong các vị có phải có một cô gái? v9b88 Hai người bên cạnh sợ hãi run rẩy, vừa muốn đứng dậy đã bị Hương Hương đè xuống bóp nát đầu.

v9b88 Tiêu Mặc Vi! Ngươi thật là hồ đồ, bảo thủ, trung gian bất phân, làm hỏng thời cơ, nếu để cho đơn bị bạn bị diệt, quân ta đại bại, ngươi chết muôn lần cũng không rửa hết! Đến lúc đó ngươi cứ chờ thánh chỉ cho vào nhà lao phụng dưỡng tuổi già đi! v9b88 Ngay lúc Lý Cáp nắm quả đấm định động thủ thì đại hán kia lại nói tiếp: v9b88 Lý Cáp vuốt vuốt hồng quang trường kiếm: v9b88 Thật không ngờ dưới đất lại có một cái đại điện hoành tráng đến vậy, thật là to đến đáng sợ, bao bọc xung quanh là một tầng lam quang mỏng làm cho cả người ta cảm thấy bốn phía không có giới hạn mà đỉnh cũng cao đến kinh người, liếc mắt nhìn các cạnh cũng dài đến hàng chục thước khiến hắn có cảm giác mình lâm vào ảo cảnh. Mấy trăm cái hình tam giác to cỡ bàn tay hiện đầy trong khoảng không, bắn ra quang sắc lam nhạt xuống đại điện, lót một mảnh u lam huyền ảo, nhìn lại mới thấy ở đây có một cửa hàng. v9b88 Nhưng nữ nhân lại cho ta cảm giác thân thiết rất giống mụ mụ ta.

v9b88 Thế nào? Các ngươi mở đại môn buôn bán, lại còn kỳ thị? Không phải kinh thành lại không được vào? v9b88 Mau! Khiênh đá, cầm xẻng, chôn sống hắn! v9b88 Lão tử chính là hoàng thân quốc thích, các ngươi là ai mà đòi giết ta! Lý Cáp, lão tử chính là hoàng thân quốc thích đấy! Lăng Vương là cháu ngoại ta! Các ngươi không thể… v9b88 Trói tất cả bọn họ lại! v9b88 Bắt đi sao? Hắn vì cái gì mà bắt Đằng Lăng vương! Không ai ngăn cản hắn sao? Người Đằng Lăng vương phủ đều là thùng cơm!

v9b88 Lý Đông vội nói: v9b88 Vị gia đinh do Lý phủ phái đi do dự một hồi, tiến lên thấp giọng dò hỏi: v9b88 Hương Hương nghe vậy liền nũng nịu: v9b88 Thiên Tú cuối cùng vừa khóc vừa thấp giọng cầu xin. v9b88 Tử Nghiên ra tới cửa rồi quay lưng làm câu chốt:

v9b88 Người hiểu ta chỉ có tỷ tỷ. v9b88 Chẳng lẽ nàng không có trốn ra bên ngoài? Nàng vừa quay trở lại? Hay là nàng lạc đường? Có thích khách như vậy sao? Trong lòng Lý Cáp nghi ngờ. v9b88 Ha ha, xem ra lão tiền bối cũng là người mê rượu a! v9b88 Sau vài câu nói, Sở Linh Lung bắt đầu đánh tặng một bài. Lý Minh và Lưu thị biết chắc là nàng sẽ đánh bài “ Nhạn Nam Phi”. Bọn họ ở cùng với gia gia nhiều năm rồi, nên mỗi khi Sở Linh Lung gẩy đàn đều là bài này, chưa bao giờ thay đổi. v9b88 Không cần, ngươi động thủ sẽ mất vui.

v9b88 Chân Thị gõ đầu Lý Cáp: "Ngươi tiểu quỷ phong lưu, nhanh như vậy mà biết thương người ta rồi ư? Ta cũng cảnh cáo ngươi, đừng xem còn nhỏ mà lại tổn hại đến tiểu cô nương." v9b88 Lê Bố phân phó, sau đó nói với Lý Cáp: v9b88 Nhưng ăn được vài miếng, lại nghĩ đến mình đang ăn thịt, uống máu Lâm Hồng, chưa ăn được vài miếng lại nôn đầy ra đất. v9b88 Nhị công tử? v9b88 Đằng Lăng vương nói:

v9b88 Hổ uy!!! v9b88 Lý Cáp nhìn về phía Phong Liễu Tam, lại thấy hắn cũng cau mày lắc đầu, hiển nhiên cũng không nhận ra. v9b88 Oa! Tử Nghiên tỷ còn biết cả ủ rượu nữa, thật lợi hại! Vò rượu này thơm thật, trước tiên cho muội thử một ngụm được không? v9b88 Lý Cáp vội an ủi: v9b88 Chủ nhân biết nữ thích khách kia?

v9b88 Lý Cáp tay lại run lên, Bách biến thần binh biến thành hô lô đen. v9b88 Sau đó cùng Trần Văn và hai Tiêu thống khác bàn bạc sự tình, rồi sau đó mới về nhà. v9b88 Lê Anh chìa ngón út. v9b88 Cao Văn tự nhiên là nói theo bản năng. Sau khi nói xong nàng lập tức nhận ra vội vàng ngoảnh đầu lại sẵng giọng nói: v9b88 “Vâng, vâng, tiểu nhân đi gọi ngay, đi gọi ngay.” Tiểu nhị rụt cổ lui lại, vội vàng chạy xuống lầu.