Game-VN  >  ent22vn
net minh ngoc

ngoc Đại phu ở đâu? Đại phu không có kê đơn thuốc sao? ngoc Âu Dương Thiên trầm ngâm nói: "Lý gia hôm nay đúng mặt trời vào ban ngày, vô luận là ở trong triều, hay ở trong quân đội đều có uy danh cực cao, hơn nữa có Duyên Đông vương ủng hộ. Điều này ngay cả quyền quý hoàng tộc cũng phải nhường bọn họ ba phần. Nếu muốn chống chọi với bọn họ, căn bản là lấy trứng chọi đán, không tự lượng sức. Nhị công tử của Lý gia kia ta có nghe kể qua, tuổi tuy còn nhỏ, nhưng rất nhiều thủ đoạn, chớp mắt đã trở thành tiểu phách vương ở Hổ Dương phủ. Lần này lão tam làm không sai, chúng ta xác thật không thể đắc tội với cái Lý nhị công tử này, càng không thể đắc tội với Lý gia." netMột lát sau không nghe tiếng trả lời Lý Cáp mới quay đầu nhìn lại. Thiên Tú lúc này cắn chặt môi dưới, hai mắt thanh tú nhìn hắn chằm chằm. netLão chưởng quầy cười xấu hổ. netHương Hương nhìn về phía chủ nhân của mình ánh mắt phức tạp, thấp giọng nói:

netOa! Huynh sao miệng lớn vậy, một ngụm bốn miếng! Để lại cho đệ chứ... netHương Hương nghỉ một chút rồi lắc đầu nói: minhHoa Tư cũng nhỏ giọng nói thầm: minhTrần Vân mắng chửi: minhXa phu trẻ tuổi quay đầu vào trong xe nói.

ngoc Tên Nhị công tử kia ánh mắt vẫn híp lại, gật đầu cười nói: minhThật sự là muội muội. ngoc Công Tôn Vô Tình không nói gì, ánh mắt nhìn ánh nến trên bàn. minhMuội tử, muội không nói lời nào, ta coi như muội đồng ý rồi đấy. netCũng chỉ có tia chớp này là vũ khí của trời mới có thể khiến cho Lý Cáp có cảm giác như thế, mới có thể đánh bay hắn.

minhNhị công tử việc này có nên thông báo cho Tổng đốc đại nhân không? minhLý Cáp vốn định dùng tiếng quân sĩ để chấn trụ thanh âm của dân chúng nhưng lại quên lần này chỉ dẫn theo có mấy chục kỵ binh trong khi dân chúng tính đến đơn vị vạn thì sao có thể thành công được? netUông Thắng Kiệt nhìn tên tiểu hài tử đang mỉm cười trước mặt mình, từ tận đáy lòng có chút sợ hãi, nụ cười kia không hiểu sao khiến hắn có chút lạnh cả người. Cố gắng bình tĩnh lại, Uông Thắng Kiệt muốn dùng rượu để che giấu tâm trạng, chỉ là chén rượu đã bị hắn úp xuống mặt bàn từ bao giờ, đành phải phẫn nộ xoay mặt đi, không dám đối mắt với Lý Cáp. netLý Cáp buồn bực nói: netCho nên bổn cung khuyên ngươi nên bỏ cái tâm tư đó đi, nếu không phải thân phận vương gia của ngươi, bổn cung dám khẳng định ngươi sớm bị hắn chỉnh cho chết.

ngoc Là gia gia của ta. minhNếu cứng rắn xông vào, coi như là quang minh chính đại giết hoàng hoàng cung tét đít hoàng đế Lý Cáp tự tự làm được, nhưng hắn không đi ám sát hoàng đế, chỉ muốn dạo quanh hoàng thành thôi, gây ra động tĩnh lớn như thế sao thu dọn được? ngoc Hai người lại nói chuyện một lúc, Lý Cáp nói: netA! minhChỉ còn vài miếng quấn ngực che chắn, Quận chúa dùng sức xé mạnh…đúng là có hai cục bông độn lăn ra ngoài.

ngoc Khí thế như vậy, làm lòng người rung động. minhỐi ối!... Tỷ tỷ… Nói gì vậy? Đây là Anh hùng hội, đệ đệ dù gì cũng là anh hùng, ai mà quan tâm chứ?! minhHai vị môn chủ gia nhập U Minh Thiên đã rất lâu rồi nhỉ? ngoc Hứa lão bản lại nói: ngoc Hoa Tư chợt phát hiện hắn vẫn đang nhìn mình, ánh mắt kia như muốn nhìn thấu tâm tư của nàng, không khỏi khó hiểu hỏi:

minhUông công tử, Thất Xảo Trang ở Bắc môn là của Uông gia phải không? minhNgười sau lưng hắn cũng phải cúi đầu nghe lệnh, A Mạc Hách Địch đành tuyên thệ trung thành. minhDân cư ở đây từ khi quân Hồ xuôi nam đã không còn ai, quân Hồ đã biến đây thành trạm tiếp tế chính. minhMạch Đông Khoan suy nghĩ rồi gật đầu nói: netBước chậm trong rừng, Lý Cáp nghĩ tới việc đưa chúng nữ tới đây sống thì đúng là quá tuyệt vời.

netKhông có mười vạn. Nhưng bốn năm vạn cũng có thể gom đủ cho con. ngoc Ta là một con trâu~~~ ngoc “dạ” sau đó Thiên Thiên đi tới và ngồi xuống trước cổ cầm, khiêu hai hạ âm, bắt đầu gãy lên: “Phượng cầu hoàng” minhNhị công tử, Diễm Nhi cô nương hiện tại có lẽ đã không còn nguy hiểm nữa, ba cây trúc tiễn này mặc dù đâm rất sâu vào ngực nàng nhưng vẫn chưa tới chỗ yếu hại, lại cũng không tẩm độc, nên chỉ cần nghỉ ngơi vài tuần là đủ. minhĐoàn người Lý Cáp chậm rãi đi trên đường, Hương Hương mang mạng che mặt, cùng với Thiên Thiên đi hai bên trái phải Lý Cáp, Vân Lâm thì đang mua thứ gì đó, còn Dương Cận và Vưu Mang cùng với mười hổ quân sĩ binh thì đi theo phía sau, tay cầm chuôi đao liên tục dò xét xung quanh. Tuy rằng bọn hắn không mặc giáp mà mặc thường phục, nhưng bên hông có bội đao, ánh mắt thì hung lệ, sát khí dày đặc, chỉ cần liếc mắt nhìn liền nhận ra bọn hắn là quân nhân.